TRANG CHỦ

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

Đêm nhiễm TRỊNH

Về nguồn nhớ chén rượu cay
Một hồn cát bụi len đầy bước chân
Phân vân mộ địa phong trần
Hỡi ơi đá cuội lăn lăn một ngày
Áo xa lộng lộng mây bay
Sầu lên một thoáng vơi đầy dấu chân
Trùng dương chìm đắm tuổi xuân
Cuộc tình quên lãng bước chân em về
Nụ cười trăng trối đê mê
Sầu dâng mắt biếc não nề đôi tay
Ngại ngùng đời nhẹ mây bay
Một hồn phiêu lãng cơn say phai tàn
Quanh đây hồn lẻ miên mang
Cho nhau biển nhớ những lần lã lơi
Rêu phong níu bước ngang trời
Cho đêm hội ngộ buông rơi đường dài
Đàn lên cung phím gót hài
Đường đời chút nắng hài hài lê thê
Mệt nhoài lá rụng có nghe
Biển khơi ngơ ngác suối khe tóc dài
Mệt nhoài một cõi bồng lai
Đếm viên đá cuội nhạt phai đường trần
Bơ vơ than xác thanh bần
Tuổi này chợt gọi ngại ngần chiều nay
Tuổi nào cho nắng hao gầy
Quanh đây vào hạ heo may mây ngàn
Tàn phai tiều tụy vô vàn
Vòng tay oan trái nồng nàng cho ai
Mệt nhoài trong mắt sơ khai
Thu vàng lối ngõ phôi phai cuối trời
Vô biên hạt bụi đơn côi
Để khi quên lối một đời suối khe
Bùi ngùi úp mặt đi về
Cơn mơ lá úa não nề tấm thân
Nôn nao hấp hối xa gần
+Rũ buồn vàng úa dấu chân nắng ngời
Ngại ngùng hóa kiếp nỗi đời
Thêng thang bạc tóc đời trôi những lần
Ngoài song chiều tím phân vân
Từng viên đá cuội lăn tăn mạch đời
Ôi buồn cỏ lạ rong chơi
Ước mi gõ nhịp mãi lời mây bay
Trên cao mõi ngóng quanh đây
Môi hồn tiếp nối phận này biển khơi…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét