TRANG CHỦ

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

Tôi sợ

Sợ một ngày không viết được lời thơ
Bao trăn trở chẳng thành câu chữ
Sợ một ngày bổng trở thành con nợ
Với câu từ nặng nợ một đời mơ.
Sợ một ngày bỗng cảm thấy bơ vơ
Giữa cuộc đời còn nhiều điều trăn trở
Sợ một ngày trang giấy hiền cứ mở
Nặng tím chiều bở ngỡ chẳng thành thơ
Sợ một ngày em quay mặt làm ngơ
Bờ vai vững chẳng còn săn chắt nữa
Sợ một ngày phải đứng và chọn lựa
Một nữa em... và một nữa ai kia
Sợ một ngày phải nói tiếng chia lìa
Mọi ngôn từ bổng trở thành vô nghĩa
Sợ một ngày sự thật thành như bịa
 Chẳng còn gì ý nghĩa cuộc đời này.......

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét