TRANG CHỦ

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

KHÓC MÁ!!!

Má ơi! Má đã đi rồi!!!
Con về khóc má đơn côi một mình
Con gọi sao má lặng thinh
Cứ Bình yên giấc vô thường Má ơi!
Má đi chẳng dặn một lời!?!
Con chơi vơi ...mãi chơi vơi... Một mình...

(Kính dâng hương hồn má)
Con đã mất người con yêu nhất
Trọn nữa hồn con! Là má... Má ơi!!!

VÔ THƯỜNG



Tìm quên trong cõi mộng trường
Để bình yên giấc vô thường gặp nhau
Người đi để lại vạt sầu
Kinh cầu lạc giọng, chuông buồn nhẹ rơi...
Buồn thương cánh hạc buông lơi
Nhện giăng tơ đợi, chiều rơi mặt hồ
Trăng lên dợn nước sóng xô
Liễu gầy rũ bóng ven bờ cô liêu
Ước thành cơn gió phiêu diêu
Đến bên người để vơi niềm nhớ thương

DA DIẾT MÙA

Mùa lãng đãng dần trôi không kịp níu
Thu vội qua xao xác liễu thêm gầy
Vàng chiếc lá cuối cùng chao chát rụng
Em giấu heo may trong khăn lụa bập bùng...

Ở lại chỉ... riêng tôi nơi xóm nhỏ
Đâu còn chi hồn lạc ngõ mất rồi
Giữa phố xá mà lòng cô liêu lạ
Hà nội xô bồ sao chợt thấy đơn côi...

Thành phố buồn khi nổi nhớ chơi vơi
Này khăn mỏng, áo dài em có biết!
Em giữ trọn mùa...
                               da diết tôi!!!
...

LẠC


Cũng chỉ nghĩ về em
Mà lạc rơi nổi nhớ
Chiếc lá sen gió trở
Trời thu lạc sang đông
Chiều Tây hồ mênh mông
Sóng miên man hơi thở
Anh giật mình cứ ngỡ
Hôm nào ta bên nhau...
Vầng trăng lạc đi đâu
Để mặt hồ u tịch
Con cá đêm quẩy nghịch
Lạc câu kinh đêm sầu.
Xin có  phép nhiệm màu
Giữ nguyên cầu Ô thước
Để chàng Ngưu nàng Chức
Mãi không lạc mất nhau...
Chấp tay xin nguyện cầu
Đừng lạc niềm thương nhớ
Dù muôn trùng cách trở
Vẫn như thuở  mới yêu...

HÀ NỘI CHA VÀ CON














BÃO QUA


Gió lặng trời yên hàng cây nghiêng ngã
Góc phố nhỏ nhoi rệu rã nhát chổi lùa
Cơn bão vừa tan, nắng lên như cợt đùa
Thảng hoặc đâu tiếng chuông chùa xa thẳm…
Thời gian như đang cũng trôi chậm chậm
Con chim ngậm ngùi...
                           ngơ ngác...
                                tổ tan hoang...

VÔ ĐỀ


Đừng cố xóa làm gì
Em sẽ  chẳng xóa được đâu!
rồi nỗi nhớ thêm hằn sâu thêm đấy!
Những nỗi nhớ sẽ mãi hoài trỗi dậy!
Khi ai đó cố xóa đi
hãy lặng nhìn bằng ánh mắt từ bi
Em, sẽ thấy hồn mình thanh thảng
chuyện tình yêu đừng nghĩ thật đơn giản
Chẳng thể xóa được.... tim đau!!!!!!!!!!!!!!!!!!

MỘT MÌNH


Rằng yêu thì phải đam mê
Rằng yêu thì phải dại khờ thế thôi
Rằng yêu thì phải thật tôi
Mới chia một thuở tim yêu thật thà
Mới chia được tiếng lòng ta
Niềm vui, cay đắng, nỗi buồn, thi ca…
Bây giờ xa! đã thật xa!
Còn ta…ta với mỗi ta…một mình…

NGƯỜI QUẢNG QUÊ TÔI


Chỉ sóng gió với đen giòn nắng cháy
Thêm cái mặn mà của biển quê thôi
Có cái chân chất giọng nói chẳng đãi môi
Thật như đếm dân tôi đất Quảng.

HƯ ẢO


Người ơi ghé lại làm chi rứa!
Để nửa hồn này mãi lắc lay
Đêm ngày cứ thấy người hư ảo
Để bão đã tan bão lại đầy…
Người ơi ghé lại làm chi đây!?
Lâu đài trên cát tôi đã xây
Sóng đời xô mất còn đâu nữa
Đến xót thương chi? Kẻ trắng tay…

THƯƠNG NÀNG TÔ THỊ

Thương nàng Tô Thị cõng con
Một mình thân liễu lên non chờ chồng
Bỏ nương ngô, bỏ ruộng đồng
Trung trinh vững một cõi lòng mỏi mong
Mặc cho sấm sét mưa giông
Bao ngày nắng rét ngóng trông đợi chờ
Trần mình cùng với con thơ
Hóa thân thành đá bơ vơ giữa đời
Ngẫm rằng ngữa cổ hỏi Trời!
Hỡi nàng Tô Thị của thời xưa đâu?!?!



Ngày mai con đi học
Không có ba ở nhà
Chỉ có Bà Nội dẫn
Đừng buồn nghe con yêu!
Mai này con sẽ hiểu
Vì sao Ba xa nhiều
Vì sao những buổi chiều
Một mình Me đón bé
Cố gắng lên con nhé
Ba sẽ cùng với con
Ta thi đua học tập
Để không bị điểm thấp
Mai này cùng lên cấp
Ba về ngập tiếng cười
Mai con lớn nên người
Con gái Ba sẽ hiểu!!!

TỰ KHÚC

Rồi mùa cũng qua
Chồi sẽ nẩy trên cành trơ trụi lá
Đồng sẽ xanh không còn vương gốc rạ
Lúa xuân thì…
Rồi em sẽ vui
Thuyền cô độc tìm về bờ bến mới
Bao ngày mong đợi
Đón duyên nồng…
Rồi em hát ca
Những câu hát bình yên trên thảm cỏ
Nắng miên du…
Rồi ta sẽ quen
Ngày dần hết những mong chờ vô cớ
Chẳng nặng lòng những câu thơ dang dở
Hết đêm dài…
Rồi thôi cũng xa
Dòng đời cuốn trôi dần về hút mắt
Âu cũng chỉ do trời xếp đặt
Bến thanh bình…

Giấu

Ta giấu nỗi đơn côi
Trong giọt nắng cuối chiều
Ta giữ niềm cô liêu
Giữa muôn triều biển khát
Giữa con sóng ào ạt
Nghiền nát bờ đơn côi…
Ta giữ riêng ta thôi
Mối tình nào nông nỗi
Lời yêu nào trao vội
Giờ gió đổi, mây dời…

Hà Nội góc yên bình

Gió gọi mặt trời lên
Những hàng cây ườn mình ngủ nướng
Sương ể oải xô rèm…
Lũ chim khuyên giật mình gọi bạn
Tiếng gà xa gáy sáng rõ dài…
Lục đục kéo nhau ra phố theo đài
Phương thở một… hai… nhịp bài thể dục
Phố cổ phớt nét vàng đèn mờ đục
Tiếng giục nhau dọn quán bán khuya về
Chị hàng quà nhen bếp khói tràn lề
Anh bán dạo chở hoa về chợ sớm
Dừng bên phố kéo thuốc lào khói đượm
Hà Nội sáng yên bình…

Dặn

Vững bước nhé trên đường đời đã chọn
Gạt lệ đi đừng thoáng nét u sầu
Đừng ngoảnh lại quá khứ ở phía sau
Hãy bước thẳng tự tin lên em nhé!!!

hẫng

Em vừa nói nửa câu em im bặt
Thoảng chút hương thầm giữa đêm thâu
Sao em nói rồi dừng lại giữa câu
Nửa còn lại với bao điều bí ẩn
Ta tê dại cõi lòng… hụt hẫng…
Mãi vẫn vơ nữa cuối đó là gì!?!?!?!!!

ác mộng

Đêm trong giấc chập chờn
Ta mơ thấy Nàng...
Nàng Sita trong vũ khúc Mohiniattam
Quyến rũ
Mỹ miều
Phồn thực mà thoát tục
Đắm say lòng người
Ta say trong nét uyển chuyển
Ta lặng trong ánh nhìn
Nhưng kìa!?!
Sao có giọt lệ long lanh trên khóe mắt ?
Nàng khóc gì khi vũ khúc đến hồi say
Nàng buồn gì khi nhạc trổi ngất ngây
Để điệu múa bổng vô hồn run rẫy
Ta giật thót, rùng mình, tĩnh dậy
Vì tiếng thét của Quỷ
Rayana ...
                                         đứng đấy tự bao giờ!!!!!!!!!!!!!!!


NHỚ

Nhớ ngày nào chúng mình đi thi
Trời Sài Gòn chợt mưa chợt tạnh
Mưa rơi ướt làm dáng em mỏng mảnh
Nhìn chạnh lòng để thấy thương thêm
Ngọn đèn sáng thao thức mỗi đêm
Thêm trăn trở con đường mình hướng tới
Lòng lo lắng với bao điều nghĩ ngợi
Cứ chơi vơi lạ lẫm chốn thị thành
Nhớ quá đi thôi đôi mắt long lanh
Mong manh tình nhỏ chẳng thành lời trao gửi
Giờ xa rồi mùa thi về cứ ngỡ
Ta lại cùng thi sao nhớ quá đi thôi!!!!!!!!!!!!!!!

ĐỪNG NÓI YÊU MÃI MÃI


Xin hãy nói yêu thôi
Đừng nói yêu mãi mãi
Bởi mọi điều đều luôn thay đổi
Kể cả lời em nói yêu tôi
Hãy nói yêu… yêu thôi!
Như thế đã đủ rồi
Đừng nói yêu mãi mãi
Lỡ mai này chia phôi…
Lỡ mai mình chia phôi
Giữa cuộc đời nổi trôi
Hứa mà gì cho vội
Để thành câu nói dối
Cho một người đơn côi…